
BƯỚC TỚI ƯỚC MƠ MỖI NGÀY
Ngọc, đứa bạn thân sát vách nhà tôi, luôn có đam mê viết lách, thích làm thơ. Từ hồi chúng tôi bước vào lớp 6, khi cả đám bạn chỉ nghĩ đến việc sau khi tan học sẽ được chơi gì, thì nó thích cặm cụi hí hoáy trên cuốn sổ tay nho nhỏ, nó nhiều lần tuyên bố “Tớ sẽ trở thành một nhà văn nồi tiếng!” và từ đó cái tên Ngọc “Nhà văn”, sau này tụi bạn rút gọn thành Ngọc “Nhăn”, ra đời. Cái tên đó dường như ứng với nó, cứ mỗi lẫn cả đám tụ lại, nó cứ nhăn nhó “chẳng có ý tưởng” hay “chẳng có động lực”, có lúc bảo “chẳng biết viết gì cho hay”. Rồi một ngày khi chúng tôi bắt đầu nói về tương lai, về khối sẽ thi, ngành sẽ học thì nó lí nhí bảo “chắc tớ chẳng có khiếu viết văn”
Chúng tôi lại có bạn hàng xóm mới, từ ngoài Bắc chuyển vào. Bạn ấy tên Linh, gia đình bạn từ ngoài Bắc mới chuyển vào và mua lại một ngôi nhà nhỏ nhưng có mảnh vườn rất lớn đối diện nhà chúng tôi. Bố bạn ấy tên An. Bác An rất yêu hoa, trồng rất nhiều hoa trong vườn. Linh bảo rằng bố An muốn có một vườn hoa thật đẹp nhưng lúc trước nhà ngoài quê nhỏ, không có không gian cho việc trồng hoa. Mỗi sáng, Bác An dành ít nhất 30 phút chăm sóc vườn hoa của mình, tưới nước, cắt tỉa, và thậm chí có lúc chúng tôi thấy bác ấy nói chuyện với những bông hoa. Dù ngày nắng hay mưa, bác An đều không bỏ lỡ việc chăm sóc vườn hoa. Ngọc thán phục “Bác ấy thực sự yêu những bông hoa kia. Nhìn cool (tuyệt) quá!”.
Một ngày, những bông hoa bắt đầu nở rộ, rực rỡ màu sắc, tạo nên một khung cảnh tuyệt vời. Hàng xóm bắt đầu trầm trồ khen ngợi, có người qua đường ghé vào xin thăm vườn hoa và chụp hình. Ngày càng có nhiều người đến thăm và mùa xuân đến nhà bác An trở thành một điểm check-in của nhiều bạn trẻ và các gia đình có con nhỏ. Bác rất vui, rất tự hào, lúc nào cũng cười và ngày càng chăm chút vườn hoa hơn.
Dường như khu vườn của bác An có tác động rất lớn đến Ngọc, hàng ngày trước khi bắt đầu tiết học đầu tiên, tôi lại thấy nó hí hoáy. Tôi và Linh tò mò vươn đầu qua nhòm nhòm, nó cười với Linh “Học bố cậu, mỗi ngày một ít, nỗ lực tìm kiếm ý tưởng, không thể bỏ cuộc.”
Thời gian trôi qua, khi chúng tôi sắp chuẩn bị thi chuyển cấp vào lớp 10, Ngọc khao tôi và Linh mỗi đứa một ly chè tại quán chè chuối khoái khẩu của chúng tôi. Ngọc chìa ra cuốn “Mực tím” và chỉ vào dòng thứ 3 từ dưới lên bên góc phải của quyển báo nhẻo miệng cười “Truyện ngắn đầu tay của tớ!”. Linh vỗ tay chúc mừng, tôi đòi ăn thêm ly thứ 2 mừng bạn tôi chạm tới ước mơ của mình.
Khi bạn có ước mơ hãy kiên trì, nổ lực và tận hưởng quá trình hoàn thiện nó. Mỗi ngày, hãy bắt đầu bằng sự hào hứng và quyết tâm để tiến tới ước mơ của mình, giống như việc bác An chăm sóc vườn hoa mỗi sáng, Ngọc chăm chỉ hí hoáy trước mỗi buổi học.
STEP TOWARDS DREAMS EVERY DAY
Ngoc, my close friend who lives next door, has a passion for writing and enjoys composing poems. Since we entered 6th grade, while the rest of our friends were only thinking about what to play after school, she was immersed in scribbling in her small notebook. She often declared, "I will become a famous writer!" and that's how the name "Ngoc the Writer" was born. Later, we changed it to "Ngoc the Dreamer." This name seemed to suit her because every time we gathered, she would wrinkle her nose, saying, "I don't have any ideas" or "I lack motivation." There were times she'd say, "I don't know what to write that's interesting." Then, one day as we discussed our future plans, including what subjects we would study and what career paths we would choose, she casually remarked, "I probably don't have a talent for writing."
We had a new neighbor move in from the North. Her name was Linh. Linh's family had just moved in and bought a small house with a large garden facing ours. Her father's name was An. Mr. An had a deep love for flowers and planted many of them in his garden. Linh told us that her dad always wanted to have a beautiful flower garden, but in their old home in the countryside, there wasn't enough space for that. Every morning, Mr. An spent at least 30 minutes taking care of his garden—watering, pruning, and even talking to the flowers. Regardless of whether it was sunny or rainy, Mr. An never skipped a day of tending to his flowers. Ngoc was impressed and said, "He really loves those flowers. It looks so cool!"
One day, the flowers began to bloom, radiating vibrant colors and creating a wonderful scene. Our neighbors were amazed and people passing by would stop to admire the garden and take photos. With each passing day, more and more people came to visit. During spring, Mr. An's house became a popular spot for young people and families with children to visit. He was delighted and proud, always wearing a smile. He put even more effort into nurturing his garden.
It seemed like Mr. An's garden had a significant impact on Ngoc. Every day before our first class started, I'd see her enthusiastically working. Linh and I would curiously peer over, and she'd laugh with Linh, saying, "Learn from your Dad, every day, a little at a time, actively seek ideas, and never give up."
As time went on, as we were about to prepare for the entrance exam to 10th grade, Ngoc treated Linh and me to a glass of banana sweet soup at our favorite sweet soup shop. Ngoc took out a copy of "Purple Ink" and pointed to the third line from the bottom right corner of the paper with a mischievous smile, saying, "My first short story!" Linh clapped in congratulations, and I jokingly asked for a second glass to celebrate my friend inching closer to her dream.
“ When you have a dream, be persistent, put in effort, and enjoy the process of perfecting it. Each day, start with enthusiasm and determination to progress towards your dream, just like how Mr. An tends to his garden every morning and how Ngoc diligently works before each class.”
August 22nd, 2023
Tamarind
Số 18/8 Nguyễn Khắc Hiếu, P.Tam Phước, TP.Đồng Nai
Điện thoại: 0386 828 568 - 0343.141.039
sales.anhsam1@gmail.com
www.ngoainguanhsam.com
